• Giờ làm việc: 8:00-18:00 (từ thứ 2 đến thứ 7)

5 ĐIỀU CHA MẸ VÔ TÌNH TẠO SỰ BẤT HÒA GIỮA CÁC CON

Nấm ơi, con đừng giận mẹ, mẹ xin lỗi con thật nhiều vì bài kiểm tra chính tả hôm qua, mẹ thật sự không cố ý muốn để con mất mặt với em Nắng và anh Nâu chút nào.

Giờ ngồi đây viết nhật kí mà mẹ buồn quá. Nhớ lại lúc chiều hôm đó, chỉ vì mẹ muốn cho 3 đứa tụi con kiểm tra cùng một lúc cho xong việc, bởi vì dù 3 đứa không bằng tuổi nhau nhưng giai đoạn học thì cũng ngang nhau và cũng cùng lúc học đánh vần. Không hiểu sao nhưng mẹ cảm thấy tụi con cũng không vui và mẹ cũng vậy, nhưng thôi vẫn cứ phải tiến hành.

Mẹ đọc to từ “dòng sông” cho cả ba đứa, rồi bất giác mẹ nhận ra em Nắng viết sai, còn Nâu thì nhoắng cái đã nhận biết được đúng các từ. Và rồi đến khi mẹ thấy con khóc, mẹ mới thật sự nhận ra mẹ đã sai khi để 3 anh em kiểm tra chung. Con không phải đứa bé nhỏ tuổi nhất nhưng lại có điểm số thấp nhất, con buồn, con xấu hổ, con ganh tị rồi con trở nên cộc cằn. Lúc đó, mẹ đã thật sự biết mẹ sai đến như thế nào, chính là lỗi ở mẹ đã gây ra sự bực tức và chán nản cho con.

Mẹ hiểu vì lí do khách quan, con đã làm bài chưa tốt. Thậm chí mẹ còn linh cảm rằng Nâu sẽ thắng thế hơn con và em Nắng. Nhưng mẹ đã quá ích kỉ, mẹ không muốn tốn thời gian nên mẹ chỉ muốn kiểm tra cả 3 đứa con cùng lúc cho xong. Và rồi, mỉa mai thay, tối hôm ấy mẹ soạn bài giảng cho ngày 3, tuần 2 và thông điệp lớn nhất của chương này đó là phải đặt con cái lên trên những ưu tiên của cha mẹ. Mẹ lại càng dằn vặt hơn nữa về chuyện lúc chiều, như thể mẹ vừa bị dội một ca nước sôi dưới cái thời tiết mùa hè oi ả này vậy.

Mẹ đã không để các con lên ưu tiên hàng đầu. Không những mẹ không quan tâm đến cảm xúc của con mà mẹ còn gây ra sự so sánh, ganh nhau giữa các anh em.

Làm cha mẹ khó lắm, có phải đâu chuyện đùa. Đôi khi mẹ chỉ muốn ngủ rồi mọi chuyện có thể giải quyết đâu vào đấy hoặc chí it thì trở nên dễ dàng hơn cho mẹ. Nhưng rồi mẹ cũng không thể nhắm mắt cho qua, mẹ quyết định gọi con ra tâm sự vào ngày hôm sau. Mẹ thực lòng nói lời xin lỗi con và mong con đừng trách mẹ vì đã không nghĩ cho con. Con cũng đã hiểu ra rằng Thượng Đế luôn cho mỗi chúng ta những biệt tài, chẳng qua trong sự việc lần này, khả năng đó chưa được hội đủ mà thôi. Mẹ thầm cảm ơn khi có tiếng cười trong cuộc nói chuyện của chúng ta. Và rồi mẹ con ta ôm nhau thật hạnh phúc, con còn hát cho mẹ nghe bài hát mới nhất con vừa học được.

Nấm biết không, mẹ tự nhủ, Thượng Đế đã ban tặng các con cho mẹ, ông không chỉ muốn mẹ bảo vệ các con khỏi những điều xấu xa của thế giới ngoài kia, mà còn bảo vệ vệ các con khỏi sự tị nạnh, xung đột giữa các anh chị em trong một nhà. Vì vậy, mẹ phải thật cẩn thận trong cách hành xử của mình để không đẩy các con đến sự giận dữ, ngược lại, mẹ và ba cần uốn nắn các con với những quy tắc và hướng dẫn của người đi trước.

Và mẹ cũng rất muốn chia sẻ thông tin này đến các bậc cha mẹ khác về những điều cần tránh để không gây ra sự xung đột giữa các con.

1. So sánh

Lưu ý này quả là không mới, nhưng có thể bạn sẽ không kiểm soát được bạn phạm phải nhiều đến mức nào đâu. Dù khéo léo đến thế nào, việc so sánh cũng vẫn động chạm đến sự tự ái của các con, nó vô hình chung sẽ tạo ra cuộc chiến ngầm giữa chúng, bạn nhé. Không so sánh không chỉ có nghĩa rằng chúng ta không nói đến việc ai giỏi hơn ai điều gì, đó còn là những hành động đối với bé yêu của bạn.

Đồng ý rằng một chút so sánh lành mạnh có thể tốt cho những đứa bạn đồng lứa để kích thích sự cố gắng, nhưng các anh chị em không phải là bạn bè. Vì vậy, bạn đừng dùng điểm mạnh yếu của đứa trẻ này làm động lực cho đứa trẻ khác trong gia đình.

Làm thế nào để sửa thói quen này? Hãy động viên bé nhận ra và trân trọng điều đặc biệt của riêng mình. Tuyên dương bé với những tài năng thiên bẩm của riêng chúng và để các anh chị em khác cùng tuyên dương nữa.

Bạn có thể nói về vấn đề này khi đang lái xe, mình thường gọi tên một bé, ví dụ em Na, rồi để lần lượt từng đứa nói ra điểm đáng yêu và hoặc việc tốt của Na ở cuối tuần vừa rồi chẳng hạn.

 

2. Không công nhận khả năng thiên bẩm của bé

Hãy thử nghĩ xem, bạn đã hài lòng với khả năng đặc biệt của con chưa hay bạn cố gắng uốn nắn con cho giống với anh/chị chúng (hoặc với “con nhà người ta”)?

Có thể câu trả lời ngay lập tức xuất hiện là “không”, nhưng bạn hãy nghĩ thật kĩ nhé. Bạn có bằng lòng với điểm số của các con chưa? Điểm số môn thể dục thì thế nào? Tận sâu trong tim, bạn có thực sự muốn con trở thành một nhạc sĩ tài ba không?

Nếu bạn trả lời là “có”, dù là một tiếng nói “có” thật nhỏ nhẹ trong tâm trí thôi, thì bạn cũng hãy dừng lại và tập trung trân trọng khả năng riêng biệt và sự lựa chọn của con. Xã hội chúng ta đã có rất nhiều người giống nhau, bạn hãy nhớ, Thượng Đế rất sáng tạo trong việc tạo ra điểm đặc biệt cho mỗi chúng ta, việc của chúng ta là tìm ra tố chất đó và làm nổi bật nó lên.

Làm thế nào để sửa thói quen này? Hãy dành chút thời gian tĩnh tâm để suy nghĩ và điều chỉnh hành vi của bạn, dừng việc bắt ép bé trở thành người này, người kia lại. (Mình không cổ xuý cho việc bỏ học rồi chạy theo đam mê, nhưng ít nhất, đừng kì vọng bé phải đạt được học bổng này học bổng nọ bạn nhé). Tìm một hướng phát triển có thể tận dụng khả năng và đam mê của bé, ví dụ một lớp học nhạc, lớp học vẽ hay khoá hùng biện chẳng hạn.

 

3. Chia rạch ròi đồ chơi của từng bé

Khi mình còn bé, mọi đồ dùng đều có tên của mình được dán lên. Khi chị gái có quà, mình cũng có y vậy, và thường thì những món quà đều giống nhau. Mẹ đã cố gắng thật nhiều để giữ hoà khí cho 2 chị em. Tuy nhiên, việc này lại phản tác dụng. Khi chúng ta bắt đầu đánh dấu riêng lên đồ dùng và chia chác về những món đồ sở hữu, thì việc cãi nhau của trẻ chỉ là điều sớm muộn mà thôi.

Làm thế nào để sửa thói quen này? Nếu bé còn nhỏ, hãy tập cho bé làm quen với tài sản chung. Để đồ chơi ở cùng một nơi và dạy cho bé nói “của tụi con” thay vì là “của con”. Nếu bé đã lớn, hãy ngồi trò chuyện cùng bé, bạn cứ thẳng thắn chia sẽ rằng bạn đã dạy trẻ chưa đúng. Giải thích cho bé rằng bạn nghĩ bé nên chia sẻ sự sở hữu và đừng cho rằng một vài thứ là thuộc về riêng mình.

 

4. Chia rẽ không gian

Khi lớn lên thì những gì mình muốn là một căn phòng riêng. Bạn cũng có thể nghĩ như vậy, thật buồn cười phải không nào. Khi rời gia đình, mình đã ở cùng với một chị bạn trong 16 năm. Và mình sẽ còn ở cùng người khác nữa nếu mình không ra riêng. Và vì vậy, những năm tháng sống cùng chị gái đã giúp mình rất nhiều. Mình cũng dạy các con như vậy.

Khoảng 6 tháng trước, khi gia đình mình dọn qua nhà mới nơi có thêm một phòng ngủ nữa. Nên mình cho phép Na và Nấm ở 2 phòng riêng. Và quả thật, 2 bé vẫn xảy ra xung đột vì đứa này không cho đứa kia vào phòng của mình.

Làm thế nào để sửa thói quen này? Rõ ràng, hãy cứ để các bé ở cùng phòng! Tránh chia rẽ không gian rcho từng bé, trừ việc chia khu vực để đồ dùng cá nhân (như quần áo, bàn chải,…)

 

5. Quá nhiều hoạt động cá nhân

Mùa xuân vừa rồi, khi đến sân bóng cùng bé Nâu, mình để ý thấy có rất nhiều những anh em cùng gia đình nhưng lại không chơi trong đội cùng nhau hoặc thậm chí không đón xem và cổ vũ nhau. Có bé chơi điện tử, bé thì làm bài tập. Sự việc này khiến mình nhận ra nếu để tình trạng này, những bậc cha mẹ sẽ có thể đánh mất những giây phút chung vui mang yếu tố gia đình.

Ở gia đình mình, khi Na và Nấm đang biểu diễn, mình sẽ không cho phép Nâu chơi điện tử. Mình tin rằng việc để các con tham gia và hiểu thêm về cuộc sống của anh/chị/em chúng sẽ tăng thêm tình cảm trong gia đình. Và thật tế cho thấy, điều này làm giảm những xung đột.

Làm thế nào để sửa thói quen này? Mình thường tìm hoạt động nào mà tất cả các bé đều có thể tham gia (hoặc nhiều bé nhất có thể).

Ví dụ Na và Nấm cùng học giao lí ở nhà thờ 2 buổi một tuần, việc này cũng gúp giảm tiền taxi đưa đón các con. Nhưng nếu bạn không thể tìm ra hoạt động chung, hãy cất những đồ điện tử đi và trò chuyện cùng bé khi anh/chị chúng tham gia trận bóng hay những hoạt động khác để thu hút sự quan tâm của bé vào những thành viên còn lại trong gia đình.

Sau khi đọc qua 5 điều lưu ý trên, bạn có cảm thấy có lỗi hay chợt nhận ra mình đã vô tình tạo điều kiện cho các con xung đột không? Mình hi vọng các bé trong mọi gia đình sẽ luôn yêu thương và giúp đỡ nhau như Na, Nấm và Nâu nhà mình vậy! Điều đó thật tuyệt vời làm sao!

Source: notconsumed.com

Dịch bởi: Đan Anh

Fb: storemom2mom




fucku